It’s Gonna Be LEGEN wait for it DARY !!!

Đàn ông hấp dẫn nhất lúc nào?

Lúc không rào trước đón sau, không nói mà làm, thẳng thắn và trực diện.

Một phát đâm thẳng vào tim. Adrenalin cứ gọi là sôi sùng sục.

Chị cực kì chờ thưởng thức DDTT tuổi 20.

Không hiểu nổi

Sau một vài cuộc nói chuyện, mình bắt đầu không hiểu được suy nghĩ của một số người. Giải trí và nghệ thuật, mới đi bước đầu thì chọn một trong hai cái thôi. Sao lại có ý nghĩa muốn cả hai vậy. Nhân khí và nhân mạch cũng vậy. Vừa muốn có nhân khí cao, độ phủ sóng rộng, vừa muốn có quan hệ sâu rộng với những người có tiếng nói. Ơ hơ… Muốn có nhân khí cao thì phải chịu được bị đặt điều, bị bối xấu, bị xúc phạm, bị những cái giời ơi đất hỡi. Muốn có quan hệ sâu sắc và rộng rãi thì một là phải ở một vị thế mà thiên hạ phải quỳ dưới chân, hai là phải chịu “nhục”. (Nhục ở đây hiểu đơn giản nhất là phải hạ mình).  Đấy, trên lý thuyết có hai con đường, ai giỏi chạy đường nào hơn thì cứ chạy trước, đừng có đứng núi này trông núi nọ.

Giống như kiểu fan của một diễn viên đá chéo sân, lại muốn vừa có chân trong tác phẩm hay, vừa có vai ngon nghẻ để đời.  Giống như một thanh niên mới ra trường đòi hỏi mức lương 1000 USD vậy. Ơ hơ. Không biết là thế giới nhỏ hay lòng người rộng vậy?

Trừ những thành phần được đầu thai tốt ra thì phần đông là sinh ra ở mức sêm sêm như nhau, hơn nhau ở cái thời gian nói và làm. Nói về Dịch Dương Thiên Tỉ. Chịu được khổ cực như nó từ lúc 5 tuổi, chịu được áp lực như nó từ lúc 13 tuổi thì mới thành nó của ngày hôm nay. DDTT không phải thiên tài, kĩ năng nhảy không phải tập 1-2 năm mà thành.

Thôi, chán lắm, ngày đẹp trời, chả muốn viết nữa. Nẫu ruột

 

Chàng trai được thị phi chiếu cố

Dạo này mình rất hay mơ về K. Không hiểu vì lí do gì nhưng thằng bé thỉnh thoảng cứ xuất hiện trong những giấc mơ ngắt quãng của mình. Có thể nó là Vương Tuấn Khải của TFBoys, có thể nó chỉ là một thằng bé xí xí đen đen như củ khoai tây. Chẳng biết được vì sao mà càng ngày chỉ càng thương nó hơn. Tại cái số nó sao mà nó làm gì cũng gây thị phi. Nó đứng nó ngồi, nó ăn nó nói, nó sợ sâu sợ nhện hay nó chỉ thở thôi cũng lên top được. Mình  vẫn nghĩ nó có được điều đó là may mắn. Nó đi thi đại học thôi mà như có cả một truyền kì đằng sau. Nó được có hạng 19 thôi, ko phải top 10 mà tin tức về nó còn phủ sóng hơn cả Thủ khoa. Chắc hẳn nó sẽ  bị nhiều người ghét lắm. Chiếm hết hào quang của con nhà người ta rồi. Thêm nữa, nó 18 rồi, thành niên rồi nên tin xấu về nó cũng được lan truyền rộng rãi hơn. Người ta chả lấp lửng gì hết mà táng thằng là WJK. Chẹp. Nhiều khi xem các comt mà muốn nói thay nó vài câu công đạo nhưng lại thôi. Vào trường thôi mà, chứng minh được cái gì. Nó là bảo bảo với mình nhưng với người ngoài nó là cái gai trong mắt. Bây giờ, có nói gì thì cũng bị chụp mũ fan não tàn và idol bất tài. Nó có cố gắng, nhưng diễn viên có cố gắng thì chứng minh dc cái gì. Quan trọng là tác phẩm cơ. Không phải cứ vào được Bắc Ảnh là nổi danh, không phải là cứ tốt nghiệp Bắc Ảnh là thành diễn viên giỏi. Chị tin vào sự kiên trì và cầu tiến của K. Nhưng mà, chị không thích kiểu tiểu thịt tươi dùng mặt kiếm cơm lắm đâu, mày đừng có đi vào con đường đó nha 😦

Nhiều lúc xem show riêng, thấy nó đúng là bảo bảo. Nhiều khi bật cười vì độ chân thật của nó. Người ta đi show thì phải push mình lên, phải tạo dấu ấn gì chứ, đằng này, mày cứ te te tởn tởn là sao. Không cần phải làm nhiệm vụ perfect đâu, mày hậu đậu như vậy, làm sao mà làm như các anh được, làm trò con bò đi, chơi bẩn đi, đâp vỡ hình tượng đi.

Nhật ký

Ầy dà, thật sự mình ko muốn đề phòng cả Mr Obama đâu.  Nhưng cái suy nghĩ “anh í cũng tốt” là sai rồi. Như thế nào mới gọi là tốt chứ. Mình già đầu còn dại. Thật là, hết nói nổi nữa. 

Phải cố gắng lên nào 💪

Khổ nỗi, mình mà đề phòng ai thì quan hệ ko thể tốt dc, xã giao hon, săm soi hơn. Mình ko muốn như thế tí nào

Đánh thắng sao, ăn may rồi

Một tuần bị bài tập, tiểu luận đè chết nhăn răng. Việc ở cơ quan bị gạt hết sang một bên để làm cái đống này. Thực sự là rất lâu rồi mới ba chân bốn cẳng lên như vậy. Mình cũng chủ quan đi, mỗi ngày cứ gặm mỗi cái một tí, mỗi cái một tí. Đáng nhẽ phải làm cái gì xong cái đấy, cho nó hoàn chỉnh. Bài hôm nay, đến giờ chân vẫn chưa chạm đất. Mie nó, đẫm phải cứt chó gì mà… Bài tưởng nát lắm rồi, 9h sáng còn ko ai làm được, hỏi thầy thì bị quát vì tội bài dễ mà cũng dám hỏi. Môn này, nói ra thì mình nhục vì nó đúng là  ngành ngày xưa học, nhưng, ngày xưa học dễ lắm, ko khó như này :(. Mình k dám nói với bọn nó, ko bọn nó chửi chết. Nhưng trong lòng, mình thấy có lỗi với thấy hận bản thân ghê gớm.  2h chiều mới có đứa xong 2 phần để mình làm phần 3. 5h chiều nghĩ nát óc, ghi bài với tinh thần có chữ là vui rồi. Hai cái bài cá nhân làm vô cũng nham nhở, anh zai photo vừa căn chỉnh, vừa khóc thét. 7h các thứ mới dc in ra thì bài nhóm chưa ai in. Đúng lúc đấy, máy photo hỏng. Nghĩ bụng, dm, quả này vỡ mồm rồi. 7h30 các nhóm khác thuyết trình xong, nộp bài. Bài nào cũng 70 trang, dày hự @@. Trong khi bài nhóm thì ko có bìa, ko có mục lục, ko có lý thuyết, 20 trang. Thằng cu lên thuyết trình run đến mức độ móng tay bấm chặt vào lòng  bàn tay, giong nói thì lẩy bẩy… mình ngồi cạnh mà sợ phát rồ. Chỉ ước hay giờ có chuông báo cháy, cả lũ chạy toán loạn hay có con Godzila nào sổng chuồng đến đập phá, hay có sóng thần :(((((((( 8h, lên thớt xong, chờ gv nhận xét. Nguyên văn là “nhóm này tính toán tốt hơn nhóm 1 aka nhóm-ngôi-sao”. Mình chửi thề luôn, what the fuckkkkkkkkkk. Chuyện gì thế nàyyyyyyy. Và mình ko tin dc chuyện gì đã xảy ra đến lúc mình đang viết những dòng này.